Hai con đường, hai hướng đi -- Chúa nhật thứ XXVI Mùa Thường niên, năm C

Con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. -- Luca 16:19-31

Điểm then chốt nằm ở câu cuối cùng. Nếu bạn không muốn ăn năn sám hối và tin vào Chúa, bởi vì điều đó có nghĩa là ta phải thay đổi lối sống tội lỗi của mình; nếu bạn quá cứng lòng và ích kỷ đến nỗi không chịu lắng nghe những mạc khải khác của Thiên Chúa, đặc biệt là Môsê và tất cả các ngôn sứ – những người đều nói cùng một điều (và ta có thể thêm vào đó một ngôn sứ khác trong chúng ta: chính là lương tâm sâu thẳm nhất của minh) – thì bạn cũng sẽ không chịu nghe ngay cả Đấng đã thực sự từ cõi chết sống lại. Đấng đang kể dụ ngôn này chính là Đấng mà dụ ngôn muốn nói đến; chính Chúa Giêsu sẽ từ cõi chết sống lại, nhưng Ngài vẫn bị phớt lờ, từ chối, và không vâng phục. 

 Câu cuối đó đặt ra câu hỏi: Sao ta lại có thể ngu dại đến thế? Chúa Giêsu đã làm nhiều phép lạ, nhưng một số người chứng kiến vẫn không tin Ngài. Thậm chí có những người Pharisêu còn tố cáo Ngài dùng quyền lực ma quỷ để làm phép lạ. Chưa từng có ai làm nhiều phép lạ như thế, và cũng chưa từng có ai từ cõi chết sống lại; nhưng Chúa Giêsu đã làm, vậy mà người ta vẫn không tin vào Ngài.

Thánh Phaolô nói trong thư của ngài là vẫn còn năm trăm người ở Giêrusalem đã thấy Đức Giêsu phục sinh, nên bất cứ ai nghi ngờ Người thực sự đã sống lại có thể đến đó để phỏng vấn họ (1 Cr 15,6). Đó là những nhân chứng tận mắt nhìn thấy Chúa Giêsu phục sinh, và họ chẳng được lợi gì khi nói dối, trái lại họ mất tất cả khi tuyên xưng đức tin vào Đức Kitô giữa một nền văn hóa sợ Ngài, hận thù và khước từ Ngài. Điều đó đúng cả với giới cầm quyền Rôma lẫn những nhà lãnh đạo Do thái giáo.

Với bằng chứng cụ thể và mạnh mẽ như thế, tại sao người ta vẫn không tin? Và bằng chứng ấy ngày nay ai cũng biết, vậy tại sao nhiều người vẫn từ chối tin?

Câu trả lời rõ ràng không phải vì thiếu bằng chứng. Câu trả lời là: họ không muốn tin. Vấn đề không phải là có xung đột giữa lý trí và đức tin, hay giữa khoa học và tôn giáo. “Cuộc chiến” đó hoàn toàn là hư cấu. Vì không có nạn nhân chiến tranh nào cả. Trong suốt lịch sử nhân loại, chưa có một tín điều nào của Kitô giáo bị bác bỏ bởi một phát minh khoa học nào. Vậy tại sao sách giáo khoa vẫn nói về “cuộc chiến” giả tạo ấy như thể nó là chìa khóa của lịch sử hiện đại? Tại sao những kẻ không tin lại không nhìn vào bằng chứng?

Bởi vì họ không muốn vâng phục sự thật. Sự thật đòi hỏi chúng ta đáp trả. Nếu Đức Giêsu thực sự đã sống lại từ cõi chết, thì Ngài chính là Thiên Chúa và có thẩm quyền tuyệt đối trên đời sống chúng ta – toàn bộ đời sống, kể cả ba thứ mà chúng ta tôn thờ như thần linh: sắc, tiền, tài – tức là cái gọi là “tự chủ”, hay tự do muốn làm gì thì làm với đời mình, như thể chúng ta có quyền trên Thiên Chúa thay vì Thiên Chúa có quyền trên chúng ta.

Đó chính là câu trả lời Chúa Giêsu đưa ra ở cuối dụ ngôn người phú hộ và anh Ladarô nghèo khó: “Nếu họ không nghe Môsê và các ngôn sứ, thì dù có ai từ cõi chết sống lại, họ cũng chẳng tin đâu.”

Tất cả các ngôn sứ của Thiên Chúa, bắt đầu từ Môsê, xuyên suốt Cựu Ước và kết thúc nơi Đức Giêsu, đều cảnh cáo chúng ta cùng một điều: họ không cho phép ta tự phong mình làm Chúa, làm chủ đời mình; không cho ta lặp lại tội của Ađam và Evà trong vườn Địa Đàng, tức là bất tuân thánh ý Thiên Chúa vì nghi ngờ Ngài – nghi ngờ quyền năng Ngài thi hành luật, nghi ngờ sự khôn ngoan của Ngài biết điều gì thực sự tốt nhất cho ta, và nhất là nghi ngờ tình yêu vô vị lợi của Ngài khi đòi hỏi ta vâng phục luật Ngài, như thể việc vâng phục đó chỉ để ích lợi cho Ngài chứ không phải cho chúng ta, như thể Ngài là một ông chủ nô lệ chứ không phải là một người Cha đầy yêu thương.

Ngày nay, ít nhiều thì trong tiềm thức, ta vẫn nghĩ theo cách đó; ta bị lừa bởi quảng cáo khéo léo của ma quỷ rằng sự thánh thiện là gánh nặng, còn tội lỗi mới vui, rằng các thánh là kẻ yếu đuối.

Hãy thật sự tự do. Hãy tự suy nghĩ. Đừng bị lừa bởi quảng cáo cổ xưa nhất mà ma quỷ đã phát minh trong Vườn Địa Đàng. Đừng tin vào lòng tham, dục vọng, và kiêu ngạo của chính mình. Hãy tin vào thánh ý Thiên Chúa. Sau cùng, ai mới thật sự là Cha của bạn? Bạn cầu nguyện “Lạy Cha chúng con” cùng với ai? Chính Ngài là Đấng đã trao nộp Mình và Máu Con Một Ngài cho bạn, để cứu độ bạn.

Khi còn sống ở đời này, thực tế dường như là bằng chứng thiên về quảng cáo của ma quỷ, vì chẳng có tỉ lệ gì giữa sự đạo đức và sự giàu có. Dụ ngôn của Chúa Giêsu rất thực tế: trong đời này, người hiền lành thường như thua thiệt giống Ladarô, còn kẻ ác thì lại như thắng thế giống người phú hộ ích kỷ. Nhưng sự bất công đó chỉ là tạm thời; còn công lý của đời sau thì vĩnh cửu.

Nhưng ngay trong đời này cũng có quá nhiều bằng chứng cho thấy quảng cáo của ma quỷ là dối trá. Những kẻ giàu có, nổi tiếng và quyền lực thường tự sát nhiều hơn những người nghèo. Các thánh vĩ đại thì hạnh phúc hơn những tội nhân lớn. Hãy gặp gỡ giới tinh hoa Hollywood, hay những kẻ cầm đầu các tập đoàn buôn ma túy, buôn người. Rồi hãy đến thăm các Nữ tu Thừa sai Bác ái của Mẹ Têrêsa. Hãy nhìn bằng chứng. 

Hãy là người sống theo thực tế. Hãy thực dụng. Hãy kiểm chứng các “quảng cáo”. Một bên, đây là lối sống bạn có thể đạt được nếu bạn đủ khôn khéo để thỏa mãn lòng tham, dục vọng, và kiêu ngạo của mình. Còn bên kia, đây là Đức Giêsu và các thánh của Người, những người sống tinh thần siêu thoát khỏi lòng tham và của cải, ngay cả khi họ giàu có; những người sống trong tình yêu chứ không phải dục vọng; những người sống trong khiêm nhường vui tươi, quên mình, chứ không phải trong kiêu căng, tự đề cao bản thân. Hai lối sống, hai con đường, hai hướng đi. Mà mục đích của con đường là đưa bạn đến một nơi nào đó. Vậy hai con đường này đưa đến đâu? Như Chúa Giêsu nói trong dụ ngôn, có một vực thẳm lớn ngăn cách giữa hai đích đến. Bạn đang đi trên con đường nào? Nó sẽ đưa bạn về đâu? -- Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle C)

Tìm kiếm kho tàng trên trời -- Chúa nhật thứ XXV Mùa Thường niên năm C

Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được (Luca 16:1-13).

Bạn có quản lý giỏi kho tàng của bạn trên trời không? Và tận lực làm giàu kho tàng đó không?

“Ở đây, Chúa Giê-su dạy chúng ta rằng của cải vật chất – nhìn từ cõi đời đời, không có chút gì quan trọng cả ngoài việc được dùng như một “nơi thử nghiệm.” Việc quản lý cách trung tín với của cải vật chất — bao gồm sự rộng lượng đối với người nghèo — chiếm được cho chúng ta sự ưu ái của Chúa và nhận được sự chúc phúc của cõi đời đời. Và ngược lại, việc sử dụng của cải vật chất để tìm sự dễ dãi cho cuộc sống này, làm tổn hại đến sự tiến triển của đời sống tâm linh. ‘Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.’ Nếu sự giàu có, niềm vui hay quyền lực trong cuộc sống này là thứ bạn đang theo đuổi, thì bạn đã theo nhầm tôn giáo rồi!” – Dr. John Bergsma

-----

“Đây là những gì thánh Augustinô đã nói:

‘Tại sao Chúa Giêsu Kitô trình bày dụ ngôn này cho chúng ta? Chắc chắn Ngài không tán thành trò gian lận của người đầy tớ lừa chủ, ăn trộm từ chủ, và không bù đặp lại từ túi của chính mình.’

Hãy tạm ngưng ở đây. Lưu ý, thánh Augustinô hiểu rõ sự bất công về mặt kinh tế trong dụ ngôn. Ngài nhận ra rằng người quản lý này đang ăn cắp của chủ của mình, thay đổi sổ nợ. Augustine tiếp tục:

‘Hơn thế nữa, anh ta còn ăn cắp vặt nữa. Anh ta đã khiến người chủ của mình mất mát thêm nữa để chuẩn bị cho bản thân một tổ ấm nhỏ yên tĩnh và an ninh khi anh ta mất việc. Tại sao Chúa lại đặt điều này trước mắt chúng ta? Không phải vì người đầy tớ đó [giỏi tài] lừa dối mà bởi vì anh ta đã biết lo liệu trước cho tương lai. Khi ngay cả một kẻ gian lận cũng được khen ngợi về sự khéo léo, thì những Kitô hữu không có gì lưu trữ cho mình phải đỏ mặt. Chúa còn nói, ’Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.’ Họ lừa đảo để đảm bảo tương lai của họ. Người quản gia đó đã tự bảo hiểm kiếp sống nào cho bản thân? ...Anh ta đang tự bảo đảm cho mình một cuộc sống mà sẽ có ngày kết thúc. Bạn sẽ không tìm cách bảo đảm cuộc sống vĩnh cửu cho mình sao?’

Đó là điểm quan trọng. Vì vậy, hãy lưu ý rằng những gì thánh Augustinô nói ở đây là người đầy tớ không được khen ngợi vì sự gian ác của anh ta, anh ta được khen ngợi vì tầm nhìn xa của mình. Điều Chúa Giêsu đang nói là nếu mọi người trên thế giới này đi đến những biện pháp cực đoan để nghĩ đến việc chu cấp cho tương lai của bản thân, thậm chí đến mức ăn cắp, thì các Kitô hữu, cần có những biện pháp cực đoan đến mức nào để chuẩn bị và bảo đảm cho sự sống đời đời của chúng ta, để chúng ta được chào đón vào chốn ở vĩnh cửu, vào vương quốc thiên đàng?

... Bạn đã gửi những khoản tiền nào vào tài khoản ngân hàng trên thiên đàng? Bạn đã nghĩ bao nhiêu về tương lai vĩnh cửu của mình và bạn đang làm gì với của cải thiêng liêng được giao phó cho bạn? Đó là ý của dụ ngôn này. Vì vậy, hình ảnh của người quản lý bất công này là một ấn tượng đáng nhớ để chúng ta biết thức tỉnh và thực sự suy nghĩ đắn đó, không để cho “con cái đời này” thông minh hơn về tương lai trần thế hơn chúng ta là môn đồ của Chúa Giêsu.” – Dr. Brant Pitre

Dùng của cải để có được con người: Chúa Nhật thứ XXV Mùa Thường niên năm C

Thầy bảo cho anh em biết : hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu.

Đây có lẽ là giáo huấn then chốt của cả đoạn Tin Mừng này. Thế gian khuyến khích thái độ dùng người để đạt được của cải. Đức Giêsu thì đảo ngược: hãy dùng của cải để có được con người. Nếu việc tiêu tiền và chia sẻ của cải có thể mở lòng người ta đến tình bạn với Hội Thánh và sau cùng là với chính Đức Kitô, thì hãy tiêu tiền, hãy chia sẻ.

Tôn giáo đa thần trong thế giới cổ thường mang tính “nửa ma thuật” để thao túng cõi thiêng (cõi của “các thần”) nhằm có được của cải vật chất. Kitô giáo thì hoàn toàn ngược lại: đó là tôn giáo mà ta hy sinh của cải vật chất để đạt được sự giàu có trong nước trời. Đó cũng là lý do vì sao “thần học phồn vinh” (health and wealth Gospel) là một sự lệch lạc. Thờ phượng Chúa, đọc kinh cầu nguyện để có đời sống an nhàn, sung túc là quay về với ngoại giáo, coi vật chất quan trọng hơn sự giàu có ân sủng. Nó không dẫn đến sự hoán cải thật, bởi chừng nào Đức Giêsu vẫn chỉ là phương tiện để đạt đến mục đích chứ không phải là chính mục đích, thì người đó chưa thực sự là Kitô hữu.

“Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; còn ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn. Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải gian dối, thì ai sẽ giao phó cho anh em của cải chân thật? Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ giao cho anh em của cải dành riêng cho anh em?”

Việc nhỏ” thường chẳng nhỏ chút nào vì hậu quả có thể rất lớn. Nhiều năm trước, con tàu thăm dò khí hậu sao Hỏa trị giá 136 triệu đô-la (Mars Climate Orbiter) đã bị mất ngay trong chuyến bay đầu tiên vì sự cố kỹ thuật. Nguyên nhân? Nhà thầu Lockheed Martin đã chế tạo thiết bị dùng đơn vị đo lường Anh, trong khi NASA vận hành chỉ bằng hệ mét. Một chi tiết nhỏ — inch so với centimet — đã gây hậu quả to lớn về vật chất, và cũng thế trong đời sống thiêng liêng. Thánh Giusemaría Escrivá từng nói: ngài có thể nhận biết tình trạng linh hồn của một người chỉ bằng cách nhìn bàn làm việc hoặc tủ quần áo của họ. Nội tâm con người được phản ánh nơi những hành động nhỏ nhất. 

Đức Giêsu dạy ở đây rằng của cải vật chất — theo viễn cảnh vĩnh cửu thì chẳng có mấy giá trị — chính là “trường thử thách.” Việc chúng ta trung thành trong quản lý của cải vật chất — bao gồm cả lòng quảng đại với người nghèo — làm đẹp lòng Thiên Chúa và mang lại phúc lành thiêng liêng. Ngược lại, việc hưởng thụ ích kỷ của cải vật chất sẽ làm hại đời sống thiêng liêng.

“Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ: hoặc nó sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của.”

Người Kitô hữu muốn theo Đức Kitô nhưng vẫn cố gắng đạt cho được “giấc mơ được giàu có” hay “cuộc sống sung túc” thì sẽ chỉ tự đẩy mình vào thất vọng. Nếu mục tiêu của bạn trong đời này là của cải, khoái lạc hay quyền lực, thì bạn đã chọn sai tôn giáo!

Thật đáng buồn, chẳng hạn, khi có những Kitô hữu từng dấn thân làm công tác truyền giáo lúc trẻ, rồi đến trung niên lại cay đắng hoặc bất mãn khi nhận ra mình không có sự giàu sang hay tiện nghi như bạn bè cùng lứa đã đi vào thương trường ngay từ khi tốt nghiệp trung học hay đại học. Thất vọng sẽ xuất hiện khi Kitô hữu đánh mất ao ước lấy Đức Kitô làm trọng tâm của đời mình và bắt đầu khao khát những thú vui hay sự nghiệp xem ra ngoài tầm với hoặc không phù hợp với ơn gọi của đời mình. Cách duy nhất để chữa trị sự thất vọng này là ăn năn sám hối: nhớ lại mình đang phục vụ ai và vì sao, rồi tái cam kết phục vụ Chúa với trọn cả đời mình.

Lễ Suy Tôn Thánh Giá: Ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống

Lễ Suy Tôn Thánh Giá: Ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống (Dân số 21:4b-9)   

Trong cái nhìn của Kitô giáo, những khó khăn trong cuộc hành trình nơi hoang địa – vốn luôn cám dỗ dân Israel phạm tội – trở thành một dụ ngôn cho đời sống thiêng liêng: chúng ta trên còn đường về trời. Chúng ta biết chắc chắn chúng ta sẽ đi đến nơi, nhưng chúng ta vẫn đối diện với nhiều khó khăn và cám dỗ trên con đường hành trình. Gương xấu của dân Israel mang lại nhiều bài học cảnh tỉnh, những lời cảnh báo chống lại sự bất trung hay thiếu kiên trì trong cuộc chiến rèn luyện thân xác chúng ta.

Tân Ước nhiều lần ám chỉ đến các biến cố trong sách Dân Số. Trong Gioan 6, bài diễn từ về Bánh Hằng Sống, dân chúng “kêu trách” Đức Giêsu, gợi lại cuộc hành trình nơi hoang địa của Israel. Các cuộc nổi loạn tại Massa và Meribah, được nhắc trong Thánh vịnh 95, cũng được nhắc đến ở nhiều nơi khác nhau. Tin Mừng của Thánh lễ hôm này cũng đề cập đến sự kiện trong sách Dân số.
Xét riêng bài đọc hôm nay, ta thấy tội chủ yếu của dân Israel là vô ơn. Dù họ đã được giải thoát khỏi kiếp nô lệ ở Ai Cập và đang được Chúa dưỡng nuôi trong sa mạc trên đường đến miền đất tuyệt vời, họ vẫn than trách về những khó khăn hiện tại: hành trình vất vả, manna thì đơn điệu. Người Kitô hữu chúng ta cũng vậy: dù đã có các bí tích và niềm hy vọng lớn lao được chia sẻ sự sống đời đời với Thiên Chúa, ta vẫn dễ buông theo thói phàn nàn vì những khó chịu trước mắt: tôi cần nhiều tiền hơn, sức khỏe tốt hơn, một hoàn cảnh chính trị khác, v.v. Tất cả những điều này đều bắt nguồn từ việc thiếu cái nhìn toàn diện, không thấy được bức tranh lớn và sự nhân lành của Thiên Chúa đối với ta từ viễn tượng vĩnh cửu. 

Hình phạt mà Thiên Chúa giáng xuống là sai những rắn lửa đến giữa họ: saraph nghĩa là “cháy bỏng,” giống như các thiên thần rực lửa vây quanh Thiên Chúa và hát ngợi khen Ngài, tức các seraphim. Ta không biết chắc vì sao chúng được gọi là saraph—có lẽ vì vết cắn của chúng bỏng rát, hoặc có lẽ do màu sắc. Dù thế nào đi nữa, chúng nhắc nhớ ta về con rắn trong Vườn Địa Đàng và sức mạnh của sự dữ. Khi ta than trách, ta đánh mất sự bảo vệ của Thiên Chúa và phơi bày mình trước quyền lực của ác thần. 

Dân đã ăn năn, và ông Môsê làm một con rắn bằng đồng treo trên cột, để ai nhìn lên đó thì được chữa lành. Đồng là kim loại sáng lấp lánh, có thể trông giống như ngọn lửa khi ánh mặt trời chiếu vào. Dân nhìn lên hình ảnh chính sự khốn khổ của mình, và hành động ấy lại trở thành ơn cứu độ cho họ. Chúng ta sẽ bàn thêm về nghịch lý này trong phần chú giải Tin Mừng. 

Con rắn đồng mà Môsê làm sau này lại trở thành đối tượng của sự thờ ngẫu tượng và được nhắc đến trong sách Các Vua quyển thứ 2 chương 18:4. -- Dr. John Bergsma, The Word of the Lord: Reflections on the Mass Readings for Solemnities and Feasts